Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

VIÊM DA TIẾP XÚC DO CÔN TRÙNG


Thời gian gần đây, Trung tâm Da liễu Hải Phòng tiếp nhận hàng trăm trường hợp bệnh nhân viêm da do tiếp xúc với côn trùng. Có nhiều trẻ em cũng phải đến điều trị vì bị bệnh này. Điều đáng lưu ý là nhiều bệnh nhân chủ quan, tự mua thuốc điều trị làm cho tình trạng bệnh nặng hơn, phải điều trị dài ngày.

 Viêm da tiếp xúc do côn trùng.
Bướm đêm và kiến khoang là nguyên nhân gây bệnh
Bệnh thường do 2 loại côn trùng là bướm đêm và kiến khoang gây ra. Bệnh phát ra khi da tiếp xúc trực tiếp với lông của ấu trùng bướm đêm hoặc gián tiếp qua quần áo hay do gió thổi lông dính vào da, ở lông của bướm có chất gây kích ứng da giống histamin gây viêm da cấp tính. Đối với kiến khoang là do một chất giống như Canthanidin có ở trong bụng sâu ban miêu nên khi xiết kiến khoang trên da, chất này tiếp xúc trực tiếp với da và gây bệnh.
Viêm da do tiếp xúc với côn trùng thường bùng phát từ tháng 6 đến tháng 9 hàng năm. Nguyên nhân là sau vụ thu hoạch lúa hoặc mùa mưa làm ngập ruộng khiến bướm, kiến khoang không còn chỗ trú sẽ bay vào nhà, phòng ngủ, phòng tắm và đặc biệt là ban tối, khi thắp điện sáng, bướm sẽ bay vào. Hơn nữa, vào mùa hè, mọi người thường mặc đồ thoáng, phần da hở nhiều nên dễ tiếp xúc trực tiếp với dị nguyên gây bệnh. Nhiều người thường phát hiện thấy bệnh khi sáng ngủ dậy hoặc sau 1 ngày về thăm quê hôm sau thấy phát bệnh.
Phân biệt bệnh zona và bệnh viêm da do tiếp xúc với côn trùng
Zona là bệnh do virus Varicella zoster gây bệnh thủy đậu từ trước. Khi bệnh thủy đậu khỏi, virut vẫn còn khu trú trong hạch chờ điều kiện thuận lợi sẽ phát ra và gây bệnh zona. Bệnh thường có biểu hiện đau nhức trước khi mọc các mụn nước. Mụn nước đứng thành đám, số lượng từ vài chiếc tới hàng trăm chiếc và đặc biệt là các mụn nước thường chỉ phân bố ở một bên phải hoặc trái của cơ thể. Đau nhức tại vùng da mắc bệnh là biểu hiện hay gặp nhất. Khi khỏi bệnh thì có một số người vẫn còn đau tại nơi đã từng mọc mụn nước.
Biểu hiện bệnh viêm da tiếp xúc côn trùng
Thương tổn ban đầu là những dát đỏ da, sau đó phù nề. Người bệnh thấy rát, đau, ngứa khó chịu. Trên bề mặt thương tổn màu trắng xám, lõm ở giữa, mụn nước, loét. Khi bị bội nhiễm thì có mủ trắng.
Thương tổn có hình dạng tương ứng với phần tiếp xúc với lông của bướm đêm. Có thể có từ 1 tới hàng chục thương tổn hình tròn, ô van, hình bản đồ, loang lổ, đôi khi thương tổn nhỏ và dài như vết cào của móng tay. Kích thước to nhỏ khác nhau từ vài mm tới 10 - 20 cm. Các dát đỏ trên có thể xuất hiện ở một vùng da bên phải hoặc bên trái hay nằm rải rác 2 bên cơ thể. Đôi khi có thương tổn ở mắt làm cho mắt viêm đỏ, phù nề, nhức nhối khó chịu. 
Biểu hiện lâm sàng của viêm da tiếp xúc do kiến khoang và bướm đêm là gần giống nhau nhưng do kiến khoang thường nặng hơn.
Bệnh thường phát nhanh sau khi tiếp xúc với dị nguyên từ vài giờ đến 1 hoặc 2 ngày. Với các biểu hiện trên, nhiều bệnh nhân nhầm với bệnh zona và tự đi mua thuốc acyclovir về bôi, uống nhưng không khỏi sau mới đến khám ở cơ sở da liễu.
Điều trị bệnh viêm da tiếp xúc côn trùng
Khi trên da xuất hiện những đám da màu đỏ, ngứa rát, đau, bệnh nhân nên  đến khám và điều trị tại cơ sở y tế có chuyên khoa da liễu. Bệnh thường khỏi sau 5 - 7 ngày điều trị ngoại trú, không cần nằm viện. Bệnh nhân không nên điều trị để tránh tình trạng làm bệnh nặng hơn, kéo dài thời gian điều trị do sử dụng thuốc không đúng. Bệnh nhân có thể tự xử lý ban đầu bằng cách tắm rửa, làm sạch da, thay quần áo khác.
Tại cơ sở y tế, sau khi khám chẩn đoán bệnh do côn trùng, thầy thuốc sẽ hướng dẫn điều trị tổn thương bằng các thuốc bôi: làm dịu da, sát khuẩn, kháng sinh có corticoid. Nếu bội nhiễm có mủ, loét, bôi các dung dịch màu như castellani, milian. Ngoài ra nên kết hợp uống kháng sinh như cephalexin, ampicillin... Uống kháng histamin như desloratadin, clarityne, telfast, cetirizin,...
Phòng bệnh
Để phòng bệnh, người dân nên thực hiện một số biện pháp sau: Sau vụ thu hoạch, buổi tối nên đóng kín cửa tránh côn trùng bay vào, không lộn quần áo khi phơi tránh côn trùng bò vào, không mặc quần áo có côn trùng bám vào, không diệt côn trùng trên da hay trên quần áo.

NGƯỜI THẦY THUỐC CỦA NHÂN DÂN

Lương y nhân dân Lâm Tuệ Phương

Viêm da tiếp xúc là một loại bệnh dị ứng da thường gặp, cũng gọi là viêm da độc tính. Đặc điểm của bệnh là phát ở vùng da có tiếp xúc, phát bệnh cấp, vùng da tiếp xúc nổi ban đỏ, sưng, nổi mụn nước không tái phát nếu không còn tiếp xúc với chất gây dị ứng.
Nguyên nhân
Theo YHCT, do vệ khí không chặt chẽ (cơ địa dễ dị ứng), chất độc bên ngoài như cay, nóng chạm vào da gây tổn thương; hoặc da tiếp xúc với các loại dị ứng (như sơn, thuốc, chất nhuộm, chất mỹ phẩm, các loại rễ, lá cây, hoa), độc tà xâm phạm vào da, uất tụ hóa nhiệt làm cho khí huyết bị rối loạn gây nên bệnh.

Triệu chứng

Thường phát sinh ở vùng da của cơ thể lộ ra bên ngoài. Thường có thời gian ủ bệnh, lần tiếp xúc đầu khoảng 4-5 ngày hoặc hơn, lần tiếp xúc sau ngắn hơn khoảng vài giờ hoặc 1 ngày. Hình thái da bị tổn thương, phạm vi, mức độ nghiêm trọng nhiều hay ít quyết định do chất loại dị ứng nguyên tiếp xúc tính chất và nồng độ, thời gian, vị trí, diện tích tiếp xúc to nhỏ và mức độ phản ứng của cơ thể người bệnh.

Trường hợp cấp tính thường phát ở mặt, cổ, chân tay, nổi ban đỏ sưng, sẩn, mụn nước, có thể mụn phỏng to, loét v.v… Đối với một số bệnh nhân phản ứng mạnh, tổn thương không chỉ tại vùng tiếp xúc mà còn lan ra các vùng khác trong cơ thể, hoặc có thể phát sốt. Nếu loại trừ được ngay dị ứng nguyên hoặc điều trị kịp thời, bệnh có thể khỏi trong vài ngày hoặc 1-2 tuần.


Trường hợp mạn tính do tiếp xúc nhiều lần hoặc kéo dài, vùng da bệnh sần sùi, dày lên, chàm hóa. Cảm giác chủ quan nóng, ngứa, nặng thì đau. Một số ít có sốt, sợ lạnh, đau đầu, buồn nôn, rêu lưỡi vàng dày, mạch Hoạt Sác.

Chẩn đoán phân bệnh

1. Chàm cấp tính: không có tiền sử tiếp xúc rõ, phát bệnh từ từ, tổn thương da đa dạng, tái phát nhiều lần...

2. Đơn độc ở mặt: không có tiền sử tiếp xúc, vùng bệnh nóng đỏ sưng đau mà không ngứa, triệu chứng toàn thân nặng, sốt cao, phát lạnh run, đau đầu...

Điều trị

1. Uống thuốc theo biện chứng luận trị chia làm 2 loại:

a - Phong nhiệt: vùng tổn thương ban đỏ, sẩn, bờ rõ, ngứa, sốt, bứt rứt, chất lưỡi đỏ rêu lưỡi vàng, mạch Huyền Sác hoặc Phù Sác.

Điều trị: Thanh nhiệt, sơ phong, chỉ dưỡng. Dùng bài Ngân Kiều Tán hoặc Tiêu Phong Tán gia giảm.

b ~ Huyết nhiệt: tổn thương rộng, đỏ tươi hoặc đỏ sẩm, mụn phỏng loét, chảy nước, đau nhiều, sốt cao, khát nước, chất lưỡi đỏ thẩm, mạch Huyền Sác hoặc Hoạt Sác.

Điều trị: thanh nhiệt, lương huyết, giải độc. Dùng bài Thanh Ôn Bại Độc Ẩm gia giảm.

- Gia giảm: da tím đỏ đau nhiều thêm Sinh địa, Đơn bì, Bạch mao căn tươi. Sốt cao, khát nước thêm bột Sừng trâu, Sinh thạch cao; Da mụn nước thêm Tỳ giải, Thổ phục linh, Ý dĩ...

2. Thuốc dùng ngoài:

a - Thuốc bôi: dùng Tam Hoàng Tẩy Tễ hoặc Tam Thạch Thủy bôi ngoài, ngày 2-3 lần, dùng cho chứng có hồng ban, sẩn.

b - Đắp thuốc nước: dùng Hoàng bá 20g, Sinh địa du 30g, Thổ đại hoàng 20g, sắc nước nguội đắp; dùng cho chứng sưng hoặc loét có tiết dịch nhiều.

c - Trường hợp khô đóng vảy, dùng sữa hoặc cao thanh đại đắp ngoài, ngày 3-4 lần.

3. Bài thuốc kinh nghiệm:

(I) Lá rau sam tươi 250g sắc nước chia làm 2 lần uống nóng, đồng thời, dùng nước rau sam tươi giã nát, thêm 2,5% Băng phiến bôi, ngày 4-6 lần.

(2) Đại hoàng, Hoàng cầm, Hoàng bá, Thương truật lượng bằng nhau tán bột làm viên nặng 0,3g, mỗi lần uống 10 viên, ngày uống 3 lần.

Phòng bệnh

1 Tránh tiếp xúc những chất nghi ngỏ gây dị ứng.

2. Chế độ ăn tránh những cay nóng, tanh.

3. Không dùng nước nóng, nước xà bông để rửa.

4. Nếu chất gây dị ứng có liên quan đến nghề nghiệp, cần có biện pháp phòng hộ.
Theo Yhoccotruyen.com

VIÊM DA TIẾP XÚC NÊN CHỮA BẰNG ĐÔNG Y HAY TÂY Y



Khi da gặp một tác nhân từ bên ngoài nào đó, xảy ra phản ứng tương tác, gây nên viêm da thì gọi là viêm da do tiếp xúc. Lưu ý cần phân biệt để không bị nhầm giữa viêm da tiếp xúc với chứng Zona.

Viêm da tiếp xúc kích ứng
Chiếm tới 80% và gây tổn thương cho hầu hết những ai tiếp xúc với chất đó, như: do phấn côn trùng, do acid, kiềm. Trong thực tế có trên 2.800 chất gây kích ứng. Có 2 loại cấp tính và mạn tính. Thể cấp tính xảy ra do tiếp xúc với hóa chất mạnh như acid và kiềm. Bệnh xuất hiện trong vài phút đến vài giờ sau khi tiếp xúc và biểu hiện nhẹ như cảm giác châm chích, rát bỏng, da khô căng hoặc mề đay thoáng qua. Nếu nặng lại có biểu hiện như đỏ, phù nề, đau, mụn nước, bọng nước, mụn mủ, lột da, hoại tử. Giới hạn rất rõ, khu trú đúng ở nơi da tiếp xúc với chất kích ứng. Cũng có khi bệnh khỏi nhanh sau vài ngày hoặc vài tuần.
Còn thể mạn tính (còn gọi là viêm da tiếp xúc kích ứng tích lũy) - là loại rất thường gặp. Bệnh xuất hiện khi tiếp xúc nhiều lần, trong thời gian dài vài tuần, vài tháng, có thể vài năm tiếp xúc với chất kích ứng có nồng độ thấp như xà phòng, dầu gội, chất tẩy rửa... Khi gặp các yếu tố thuận lợi: cọ xát, sang chấn, ẩm ướt, bệnh biểu hiện da đỏ, bóc vảy, nứt nẻ, ngứa, giới hạn của tổn thương da không rõ với da lành. Hay gặp như viêm da bàn tay và ở nữ nhiều hơn do tiếp xúc với các chất kích ứng như xà phòng, chất tẩy rửa, các loại đồ ăn, chị em làm công việc nội trợ.
Viêm da tiếp xúc dị ứng
Thường xảy ra ở những người đã có tiếp xúc với dị nguyên trước đó, có thể vài tuần, vài tháng, hoặc vài năm. Lúc đầu việc tiếp xúc này không gây ra triệu chứng gì, nhưng dần dần khi tiếp xúc nhiều lần sẽ gây tổn thương da. Bệnh xuất hiện muộn, thường sau khi tiếp xúc với dị nguyên 48-72 giờ. Biểu hiện của trường hợp cấp tính là: ngứa, đỏ, phù, mụn nước, và tổn thương lan tỏa vượt quá vùng tiếp xúc. Nếu là mạn tính sẽ ngứa, đỏ, trợt da, bong vảy, giống như viêm da tiếp xúc kích ứng mạn tính.
Thông thường các tác nhân tiếp xúc bao gồm các chất kiềm, acid, chất tẩy rửa, chất bảo quản, chất khử mùi... Chất kiềm có khả năng xuyên thấm và phá hủy sâu do làm tan chất sừng bề mặt da. Hay gặp viêm da bàn tay ở các bà nội trợ, công nhân nhà máy xà phòng do chất kiềm gây ra. Còn acid sulfuric, acid nitric, acid
oxalic, acid chloric... cũng gây ra viêm da tiếp xúc nghề nghiệp. Ngay cả kim loại như đồng, thủy ngân, nickel, bạc, kẽm... cũng là tác nhân. Viêm da tiếp xúc dị ứng do kim loại hay gặp nhất là do nickel có ở đồ bằng kim loại như: dây đeo đồng hồ, cúc, khóa móc quần, thắt lưng. Ngoài ra còn các chất khác như bụi kẽm, bụi vôi, bụi gỗ, bụi thuốc lá, xi măng. Các hương liệu, chất bảo quản có trong mỹ phẩm; hóa chất trong chất nhuộm tóc; trong nhựa dán; trong cao su tổng hợp; các loại thuốc bôi; hóa chất trừ sâu; nhựa cây; hoa, phấn hoa; quần áo... Một số hoạt chất gây viêm da tiếp xúc do làm tăng nhạy cảm của da khi có sự tác động của ánh sáng mặt trời.
Khi có các biểu hiện khác thường trên da, cần khám tại bác sĩ chuyên khoa da liễu để xác định có phải là viêm da tiếp xúc và thuộc thể viêm da tiếp xúc kích ứng hay thể viêm da dị ứng, mới thể có cách trị liệu đúng.

CHỮA KHỎI VIÊM DA TIẾP XÚC




Viêm da tiếp xúc hay chàm tiếp xúc là tình trạng da phản ứng khi tiếp xúc với các chất hoặc vật dụng có khả năng gây dị ứng. Biểu hiện của phản ứng là da bị viêm đỏ, chảy nước, sưng và ngứa nhiều tại chỗ tiếp xúc. Phản ứng của da có thể xảy ra trong lần tiếp xúc lần đầu, nhưng thông thường chúng xuất hiện sau những lần tiếp xúc cách quãng và từ 5-7 ngày sau lần tiếp xúc ban đầu.
Có rất nhiều hóa chất có thể gây dị ứng da: hóa chất để pha chế, chất nhuộm, xăng dầu, nhựa, cao su, thuốc sát trùng, chất tẩy, xà phòng, dầu thơm, mỹ phẩm, dầu gội đầu, thuốc nhuộm tóc và các loại dây đeo (nữ trang, đồng hồ, mặt dây nịt...).
Triệu chứng
Tùy theo mức độ phản ứng, triệu chứng có thể gặp:
Tại chỗ: Tại vùng da bị tiếp xúc xuất hiện triệu chứng ngứa, viêm đỏ, rỉ nước phù nề, đặc biệt rất ngứa. Nếu bị nhiều lần, da thường dày lên do gãi, chà xát.
Toàn thân lan rộng: Nếu phản ứng da nặng, thường do hóa chất dùng trong công nghiệp, nông nghiệp, các dấu hiệu trên có thể xuất hiện rải rác toàn thân, đôi khi kèm theo nổi mề đay hoặc xuất hiện cơn hen phế quản ở người có thể tạng dị ứng hoặc bị hen phế quản trước đó.
+ Các vị trí thường gặp:
- Ðầu và cổ: do thuốc nhuộm tóc, keo xịt tóc, dầu gội đầu, kem cạo râu, dầu thơm...
- Vùng trán, mí mắt: có thể do nón, băng nịt trán, mascara, mực kẻ mí mắt.
- Cổ, và cổ tay: do dây đeo, đồng hồ.
- Vùng bụng quanh rốn: Thường do dây nịt, nhất là mặt kim loại của dây nịt.
- ở bàn tay: do nhiều loại hóa chất trong công việc nội trợ hoặc trong công xưởng ...
Cách xử trí
Người bệnh phải tự lưu ý và giúp thầy thuốc tìm ra các hóa chất, vật dụng gây viêm da tiếp xúc . Sau đó loại bỏ không xài, không dùng sản phẩm, đồ dùng đã gây phản ứng thì bệnh sẽ tự khỏi hoặc khỏi hẳn hoàn toàn.
- Viêm da tiếp xúc nhẹ: Chỉ ngứa, rỉ nước vùng da nhỏ có thể bôi dung dịch Milian, tím Gentian, rửa thuốc tím hoặc kem Corticoide nhẹ nhưCortibion. Nhưng cần nhớ: Nếu bôi trong 3 ngày không bớt, phải đi khám bệnh và không được bôi thuốc nhiều lần và quá 3 ngày. Ngoài ra, không được bôi các bột kháng sinh như Penicilline, Tetracyline... vào chỗ da ngứa, chảy nước.
- Trường hợp nặng hơn: Ngứa lan rộng, phản ứng nhiều nơi, nên đến bác sĩ khám bệnh để được điều trị đúng cách.

VIÊM DA TIẾP XÚC Ở TRẺ EM



Bệnh viêm da tiếp xúc là phản ứng viêm da do tương tác giữa da và tác nhân tiếp xúc bên ngoài. Tỷ lệ bệnh viêm da tiếp xúc khác nhau giữa các vùng địa lý, thời gian trong năm, giới tính, nghề nghiệp, lứa tuổi của bệnh nhân. Tại Việt Nam, bệnh viêm da tiếp xúc chưa được thống kê đầy đủ, nhưng đây là một bệnh da hay gặp và có xu hướng ngày càng tăng.
Viêm da tiếp xúc là phản ứng viêm da do tương tác giữa da và tác nhân tiếp xúc bên ngoài. Tỷ lệ bệnh viêm da tiếp xúc khác nhau giữa các vùng địa lý, thời gian trong năm, giới tính, nghề nghiệp, lứa tuổi của bệnh nhân. Tại Việt Nam, bệnh viêm da tiếp xúc chưa được thống kê đầy đủ, nhưng đây là một bệnh da hay gặp và có xu hướng ngày càng tăng.

Các yếu tố ảnh hưởng

- Nồng độ chất tiếp xúc, cách thức tiếp xúc, thời gian, vị trí tiếp xúc.
- Tuổi của bệnh nhân: tuổi nhỏ dễ bị ảnh hưởng hơn.
- Các bệnh kèm theo.
- Yếu tố môi trường như nóng ẩm, tăng tiết mồ hôi.
Có 2 loại viêm da tiếp xúc gồm: viêm da tiếp xúc kích ứng và viêm da tiếp xúc dị ứng.
- Biểu hiện nhẹ: cảm giác châm chích, rát bỏng, da khô căng hoặc mày đay thoáng qua.
- Biểu hiện nặng: đỏ, phù nề, đau, mụn nước, bọng nước, mụn mủ, lột da, hoại tử.
- Giới hạn rất rõ, khu trú đúng ở nơi da tiếp xúc với chất kích ứng.
- Bệnh khỏi nhanh sau vài ngày hoặc vài tuần.

Viêm da tiếp xúc kích ứng mạn tính

Còn được gọi là viêm da tiếp xúc kích ứng tích lũy. Đây là loại rất thường gặp và bệnh xuất hiện khi tiếp xúc nhiều lần, trong thời gian dài vài tuần, vài tháng, có thể vài năm tiếp xúc với chất kích ứng có nồng độ thấp như xà phòng, dầu gội, chất tẩy rửa …
- Các yếu tố thuận lợi: cọ sát, sang chấn, ẩm ướt, v.v…
- Biểu hiện da đỏ, bóc vảy, nứt nẻ, ngứa, lichen hóa;
- Giới hạn của tổn thương da không rõ với da lành.
- Viêm da bàn tay hay gặp ở nữ hơn do tiếp xúc với các chất kích ứng là xà phòng, chất tẩy rửa, đồ ăn… khi làm công việc nội trợ.

Viêm da tiếp xúc dị ứng

- Xảy ra ở những người đã có tiếp xúc với dị nguyên trước đó, có thể vài tuần, vài tháng, hoặc vài năm. Lúc đầu việc tiếp xúc này không gây ra triệu chứng gì, nhưng dần dần khi tiếp xúc nhiều lần sẽ gây tổn thương cho da.
- Xuất hiện muộn, thường sau khi tiếp xúc với dị nguyên 48-72 giờ.
- Biểu hiện lâm sàng:
·                               Cấp tính: ngứa, đỏ, phù, mụn nước, và tổn thương lan tỏa vượt quá vùng tiếp xúc.
·                               Mạn tính: ngứa, đỏ, trợt da, bong vảy, lichen hóa, giống viêm da tiếp xúc kích ứng mạn tính.

Các tác nhân tiếp xúc

Các chất kiềm, axít, chất tẩy rửa, chất bảo quản, chất khử mùi…hay gây viêm da tiếp xúc kích ứng.
- Kiềm: Có trong xà phòng, bột giặt, chất tẩy rửa.
·                               Chất kiềm có khả năng xuyên thấm và phá huỷ sâu do làm tan chất sừng.
·                               Viêm da bàn tay ở các bà nội trợ, công nhân nhà máy xà phòng hay do chất kiềm gây ra.
- Acid sulfuric, acid nitric, acid oxalic, acid chloric… gây viêm da tiếp xúc nghề nghiệp
- Kim loại: đồng, thủy ngân, nickel, bạc, kẽm… viêm da tiếp xúc dị ứng do kim loại hay gặp nhất là do nickel có ở đồ bằng kim loại như: dây đeo đồng hồ, cúc, khóa móc quần, thắt lưng…
- Các chất khác: bromine, chlorine, iodine, bụi kẽm, bụi vôi, bụi gỗ, bụi thuốc lá, potassium dichlomate trong thuộc da, xi măng…
- Các dung môi hoà tan chất dầu, dầu bôi trơn, dầu cắt công nghiệp…
- Dung môi bay hơi gây viêm da tiếp xúc ở mũi, miệng, mặt, vùng da hở.
- Hương liệu, chất bảo quản có trong mỹ phẩm;
- P-phenylenediamine trong chất nhuộm tóc;
- Formaldehyde trong nhựa dán;
- Carbamix, thiramix, mercaptomix trong cao su tổng hợp;
- Thuốc bôi; hoá chất trừ sâu; nhựa cây; hoa, phấn hoa; quần áo…
- Một số hoạt chất gây viêm da tiếp xúc do làm tăng nhạy cảm của da khi có sự tác động của ánh sáng mặt trời như Sulfonamide, Phenothiazine, Paraaminobenzoic acid, oxybenzone, 6-methyl coumarine.

Chẩn đoán

Chẩn đoán xác định dựa vào

- Lâm sàng: hình thái, cách sắp xếp và sự phân bố tổn thương ở các vị trí gợi ý cho chẩn đoán.
- Tiền sử cá nhân, đặc biệt là tiền sử các bệnh viêm da trước đó.
- Nghề nghiệp, sở thích, sử dụng mỹ phẩm, quần áo, đồ dùng cá nhân, môi trường nhà ở, thuốc bôi…

Chẩn đoán nguyên nhân, sử dụng các loại test sau đây:

-  Test kích thích: Để xác định xem bệnh nhân có nhạy cảm với chất tiếp xúc không. Thường bôi chất nghi ngờ vào da ở mặt trong cẳng tay, ngày vài lần trong 7 ngày. Test này được áp dụng cả ở tuyến y tế cộng đồng để xác định nguyên nhân gây viêm da tiếp xúc.
- Test áp dùng để chẩn đoán xác định căn nguyên gây viêm da tiếp xúc dị ứng. Loại test áp này chỉ thực hiện được ở các cơ sở có điều kiện xét nghiệm chuyên khoa.
Điều cần lưu ý là rất nhiều trường hợp viêm da tiếp xúc kích ứng cần phải được phân biệt với bệnh Zona. Sự khác biệt cơ bản ở chỗ bệnh Zona thường hay xuất hiện các mụn nước, bọng nước chỉ ở một vùng da chịu sự chi phối của dây thần kinh ngoại biên và chỉ giới hạn ở một bên của cơ thể. Bệnh nhân thường bị đau nhiều, đau sâu và rộng hơn vùng da có tổn thương. Trong khi đó, bệnh viêm da tiếp xúc kích ứng thì tổn thương da xuất hiện ở bất kỳ vị trí nào có tiếp xúc và bệnh nhân thường chỉ có cảm giác rát bỏng nông trên bề mặt da bị tổn thương.
Việc phân định rõ ràng hai loại bệnh này rất quan trọng giúp định hướng điều trị đúng để tránh được việc điều trị nhầm rất hay gặp, nhất là tại các nhà thuốc/quầy thuốc, đó là dùng thuốc điều trị Zona cho trường hợp bị viêm da tiếp xúc, gây việc sử dụng thuốc không cần thiết, lãng phí và kéo dài thời gian điều trị. Đồng thời, việc xác định đúng bệnh nhân bị bệnh Zona cũng giúp cho điều trị sớm tránh được những di chứng đau sau Zona, đặc biệt đối với người lớn tuổi.

Điều trị

- Ngừng ngay tiếp xúc với các tác nhân nghi ngờ. Nếu đã biết tác nhân gây bệnh thì loại bỏ các chất còn dư thừa trên da bằng cách rửa nước hoặc dùng các chất trung hoà, nhất là đối với trường hợp viêm da tiếp xúc kích ứng do các hoá chất mạnh.
- Đắp dung dịch Jarish, nước muối sinh lý, nước thuốc tím loãng, nước lá khế vô khuẩn đối với trường hợp có tiết dịch, sưng nề nhiều.
- Thuốc bôi như Hồ nước, hồ Tetrapred, hoặc các loại kem có corticoid như: hydrocortisol, eumovate, locatop, beprosone, temprosone….
- Trường hợp nặng: Bệnh nhân có thể phải nằm viện điều trị.

Phòng bệnh

- Loại bỏ các chất tiếp xúc gây bệnh đã biết.
- Hạn chế dùng xà phòng, chất tẩy rửa; tránh tắm rửa quá mức để giữ lớp bảo vệ tự nhiên của da.
- Dùng kem bảo vệ thích hợp  trong các môi trường làm việc có tác nhân dễ gây viêm da tiếp xúc.
- Thường xuyên bôi kem làm ẩm, nhất là sau khi làm việc để chống nứt, khô da, tránh sự xâm nhập của các chất kích ứng, có thể dùng các loại dầu thực vật, mỡ có sẵn tại gia đình.
- Dùng găng thích hợp khi làm việc trong môi trường có chất kích ứng để không cho hóa chất hay dung môi xuyên thấm vào da.
- Tư vấn nghề nghiệp thích hợp nhất là những trường hợp bị viêm da tiếp xúc do nghề nghiệp.
- Có thể thử sự kích ứng/dị ứng của da đối với sản phẩm định dùng bằng cách bôi vào da ở mặt trong cẳng tay, dưới cằm hoặc lưng ngày 2 lần trong 7 ngày, nếu da không có phản ứng gì thì có thể dùng sản phẩm đó được.

NHỮNG AI DỄ BỊ VIÊM DA TIẾP XÚC


Hoa Tấn Dũng, Bệnh viện  Da liễu Trung ương Quy Hoà


I. ĐẠI CƯƠNG:
Viêm da tiếp xúc là gì ? Viêm da tiếp xúc còn gọi là chàm tiếp xúc, Là biểu hiện bất thường của da có liên quan đến chất mà bạn đã và dang tiếp xúc. Mức độ trầm trọng tuỳ thuộc vào loại chất mà bạn tiếp xúc, tuỳ thuộc vào thời gian tiếp xúc dài hay ngắn và tuỳ cơ địa của từng cá thể. 
Một số người  xem bệnh ngoài da chỉ là một chút phiền toái, nhưng đối với phần lớn  người khác thấy chúng là nguyên nhân lớn nhất cho sự bất tiện trong sinh hoạt hàng ngày, là nguyên nhân lớn ảnh hưởng xấu đến tâm lý và cuộc sống của họ.
Viêm da tiếp xúc có thể là do nghề nghiệp vì bạn phải tiếp xúc thường xuyên, nhưng cũng có khi chỉ là vô tình tiêp xúc phải trong sinh hoạt hay lao động. Viện nghiên cứu quốc gia về an toàn và y tế nghề nghiệp Hoa Kỳ cho rằng: viêm da tiếp xúc nghề nghiệp là một thực trạng rất phổ biến và là một khó khăn về mặt y tế lao động có tính thời sự nhất ở hoa kỳ. Viêm da tiếp xúc được chia ra làm hai nhóm là viêm da tiếp xúc kích ứng và viêm da tiếp xúc dị ứng.
1. VIÊM DA TIẾP XÚC KÍCH ỨNG( Irritant Contact Dermatitis)
Không phải mọi trường hợp viêm da và phát ban sau khi bạn đã tiếp xúc với chất gì đó đều là do dị ứng mà có thể là dị ứng, tức là có thể liên quan đến phản ứng miễn dịch nhưng cũng có thể là không dị ứng mà là do trình trạng kích ứng tại chỗ gây ra, phản ứng này hoàn toàn không liên quan đên phản ứng miễn dịch mà chỉ là phản ứng nhiễm độc da tại chỗ mà thôi. Những trường hợp này gọi là viêm da tiếp xúc do kích ứng. Phản ứng nhiễm độc trong viêm da tiếp xúc kích ứng có thể xảy ra bất kỳ với cá thể nào khi có tiếp xúc với tác nhân gây kích ứng, dĩ nhiên là mức độ ở mỗi cá thể có khác nhau. Đơn cử một số chất có thể gây kích ứng như: A cide, bazơ mạnh, sơn và các loại dung môi như cồn 90 độ, acetone, nhựa thông, dung môi tẩy rửa và chất nhũ hoá, vôi tôi, xi măng, xà phòng có độ kiềm cao hoặc có chứa chất tẩy mạnh, thuốc tẩy, tia cực tím….
Mức độ kích ứng của da ở mỗi cá thể sẽ khác nhau vì sự dung nạp về sự kích thích của mỗi người khác nhau. Đó là do sự khác nhau về độ dày của lớp thượng bì  do di truyền của từng người khác nhau, do mức độ sinh sản ra chất nhờn có tính chất bảo vệ da mỗi người mỗi khác. Người có mồ hôi nhờn ít bị kích ứng hơn những người có da khô. Ngoài ra mức độ kích thích còn phụ thuôc vùng da cơ thể bị tiếp xúc cũng như các nhân tố gây kích ứng ở môi trường và mức độ kích thích của chúng . Ví dụ lớp da mỏng ở mí mắt, da mặt do dễ thẩm thấu hơn nên dễ kích ứng hơn da ở các chi và thân mình. Những vùng da thường xuyên ẩm ướt do mồ hôi nhiều và liên tục cũng dễ kích ứng hơn vùng da bình thường vì có sự tăng mức độ thẩm thấu tại chỗ (Ví dụ như vùng nách, bẹn, vùng nếp gấp). Trái lại những người có làn da khô, độ ẩm da thấp, da nứt nẻ cũng dễ bị kích ứng hơn những người có làn da bình thường.
2. VIÊM DA TIẾP XÚC DỊ ỨNG ( Allergic Contact Dermatitis)
Khác với viêm da tiếp xúc kích ứng, viêm da tiếp xúc dị ứng là một trình trạng viêm da dị ứng có sự tham gia phản ứng của hệ miễn dịch. Tác nhân gây ra viêm da tiếp xúc dị ứng không phải xảy ra ở bất kỳ ca thể nào mà nó chỉ ảnh hưởng đến một số cá thể nào đó có cơ địa dị ứng với chúng mà thôi. Thương tổn lâm sàng khác với viêm da tiếp xúc kích ứng ở chỗ thương tổn không những khu trú tại nơi tiếp xúc mà còn lan ra vùng da không tiếp xúc, đôi khi phản ứng dị ứng phát ban toàn thân.
Cơ chế gây viêm da tiếp xúc dị ứng hoàn toàn khác với viêm da tiếp xúc kích ứng. Viêm da tiếp xúc Dị ứng không thể bị ngay lần  tiếp xúc đầu tiên mà cơ thể bạn chỉ có thể bị dị ứng khi bạn tiếp xúc với chính chất đó ở các lần tiếp xúc tiếp theo. Thời gian từ khi tiếp xúc cho đến khi bị dị ứng có thể là vài ngày, vài tuần, vài tháng, vài năm, thậm chí là nhiều năm sau đó. Thời gian từ lần tiếp xúc đầu tiên đến khi xuất hiện triệu chứng dị ứng gọi là thời kỳ mẫn cảm. Khi cơ thể bạn đ bị mẫn cảm thì chỉ cần một lượng dị ứng nguyên rất nhỏ cũng đủ gây ra các triệu chứng dị ứng, đây là lý do tại sao bạn lm nghề gì đó nhiều năm nay không hề gì nay lại bị dị ứng v điều trị đỡ rồi bị lại, lý do bị lại vì người bệnh không thể không tiếp xúc lại do nghề nghiệp hay khi bệnh nhân đ chuyển đổi nghề mà dư lượng khng thể cịn tồn đọng trong cơ thể người bệnh chưa thể đào thải hết.
Các nguyên nhân thường gây viên da tiếp xúc: 
·    Nikel(kền): Có ở Khuyên tai, kẹp tóc, móc áo ngực, bút nịt, nút quần jean, đồng hồ, chì khoá…;  gặp ở phụ nữ và ngườ trẻ tuổi.
·    Crôm: có nhiều trong Xi măng, chất thuộc da, tro một số loại gỗ, que diêm…Hay gặp ở thợ xây dựng, thợ thuộc da, thợ đóng sửa giày…
·    Cao su: Găng tay, giày ủng, vỏ lốp xe, nêm mút, băng thun…Hay gặp ở những người làm thợ cao su, thợ sửa xe, thợ làm salon nệm, những người buôn bán hàng.
·    Nhựa thơm peru: Có trong nước hoa, xà phòng thơm, thuốc tẩy, mỹ phẩm…Thường gặp ở phụ nư.
·    Formaldehyde: Dầu gội đầu, xà bông, kem đánh răng, mỹ phẩm…
·    Paraphenylene diamine: Thuốc nhuộm tóc, xi dánh giày, vải màu đen.
II. CÁC DẤU HIỆU VÀ TRIÊU CHỨNG CỦA VIÊM DA TIẾP XÚC
1. Viêm da tiếp xúc kích ứng:
Nói chung các dấu hiệu và triệu chứng của viêm da tiếp xúc kích ứng về mặt lâm sàng đôi khi rất khó phân biệt với viêm da tiếp xúc dị ứng. Mức độ nặng nhẹ còn phụ thuộc vào chất kích thích thuôc nhóm huỷ hoại da mạnh hay yếu, nồng độ của chúng và thời gian da tiếp xúc với chúng dài hay ngắn. Nếu tiếp xúc với tác nhân có tính chất huỷ hoại, ăn mòn da mạnh, gây bỏng thì triệu chứng xuất hiện ngay sau khi tiếp xúc vài phút, ví dụ như bỏng nắng do tia cực tím trong ánh sáng mặt trời, acide, bazơ mạnh, keo dán…. Ngược lại những chất có tính kích ứng nhẹ thường xuất hiện chậm hơn, có thể sau nhiều lần tiếp xúc liên tiếp mới có thể xuất hiện triệu chứng.
Đối với những trường hợp kích ứng quá mạnh có thể gây bỏng da, nổi bọng nước, mụn nước, đỏ da, chợt loét da, tiết dịch dầm dề, sưng nề, phù cứng và gây đau, nóng rát hơn là gây ngứa. Ngược lại đối với những trường hợp nhẹ và xuất hiện chậm thường gây khô da, bong vảy da, nứt da và gây ngứa hay cảm giác châm chích chứ không đau. Tất cả các thương tổn không có xu hướng lan rộng ra xa nơi tiếp xúc và không có phản ứng phát ban toàn thân.
2. Viêm da tiếp xúc dị ứng: 
* Trường hợp cấp tính: Thường xuất hiện đỏ da trước sau đó phù nề, nổi nhiều mụn nước và có cả bọng nước, tiết dịch nhiều, ngứa nhiều hoặc ít. Thương tổn có xu hướng lan ra xung quanh và cả những vùng da khác xa nơi tiếp xúc.
* Trường hợp bán cấp: Đỏ da, có thể có phù hoặc không, mụn nước ít, trên bề mặt có nhiều vảy tiết, ngứa nhiều.
* Trường hợp mạn tính: Có thể là do lâu không điều trị hoặc do gãi nhiều làm thương tổn liken hoá, thương tổn là mảng da dày, khô, bề mặt có vảy trắng khó bong, ngứa rất nhiều.
III. XÁC ĐỊNH TÁC NHÂN GÂY BỆNH:
1. Đối với một số trường hợp xảy ra ngay vài lần đầu tiếp xúc: Viêm da tiếp xúc kích ứng do nhựa thông, tia cực tím, vôi tôi  hoặc bệnh có liên quan đến yếu tố nghề nghiệp như thợ xây, công nhân thuộc da chẳng hạn  thì vấn đề xác định tác nhân gây bệnh không mấy khó khăn.
2. Ngược lại khi tiếp xúc với nhiều chất khác nhau và chất có tính kích ứng nhẹ trong một thời gian dài mới xuất hiện triệu chứng viêm da tiếp xúc thì vấn đề xác định tác nhân gây bệnh trở nên khó khăn hơn nhiều, trường hợp này cần phải khai thác rất kỹ về tiền sử tiếp xúc với những loại chất gì trước đó, khi đó chúng ta mới có cơ sở loại trừ và khu trú những chất nào có thể là tác nhân gây bệnh. Những trường hợp đặc biệt khó cần làm kỹ thuật thử nghiệm áp bì (test) sau khi đã khu trú một số chất nghi ngờ để xác định chắc chắn tác nhân gây bệnh.
3. Thử nghiệm áp bì xác định nguyên nhân gây dị ứng: 
3.1. Thử nghiệm áp bì là gì ?: Dựa trên nguyên lý lấy chất nghi ngờ là dị ứng nguyên một lượng nhỏ tuỳ theo độc tính của dị nguyên cho phù hợp, áp và giữ cố định trên vùng da bình thường, sau 60 giờ - 72 giờ thì đọc kết quả dựa vào sự thay đổi trên da vùng làm thử nghiệm mà xác định là dương tính hay âm tính với dị nguyên đó.
3.2. kỹ thuật: 
* Dị nguyên: 
- Chất lỏng: lấy khoảng 2-3 ml, 
- Chất rắn: lấy 1 mẩu nhỏ khoảng 0,2 x 0.3 cm.
- Chất bột: lấy khoảng 0,5-1 gam.
- Chất đặc: lấy khoảng 0,5-1 gam.
* Kỹ thuật:  
- Dùng ête lau sạch vùng da chuẩn bị làm thử nghiệm.
- Các dị nguyên được cho và mỗi  ô trong bộ sêri test .
-    Đặt dị nguyên lên vị trí da vừa lau sạch. 
-    Nếu không có bộ sêri test thì có thể lấy dị nguyen (là chất rắn, bột, mỡ, nhão, dung dịch… ) cho từng chất đó lên  mỗi miếng gạc(2x2cm)  đã chuẩn bị  sẵn sau đó đặt tất cả lên một miếng giấy bóng kính khoảng 5x5 cm, sau đó mới cố định miếng giấy bóng kính lên da, cần băng cố định kỹ vì thời gian đóc kết quả lâu.
- Dùng bút ghi đánh dấu từng loại dị nguyên để khỏi nhầm .
- Đánh dâú một vị trí  thử nghiệm chứng không dùng bất cứ dị nguyên nào để so sánh.
* Đọc kết quả: 
-    Âm tính: Da không có sự thay đổi.
-    Nghi ngờ: Da chỉ hồng nhạt và không ngứa. 
-    Dương tính: 
+ Dương tính yếu (+): Đỏ da, có thể thâm nhiễm( sờ vào thấy cứng), có thể có sẩn.
+ Dương tính mạnh (++): Đỏ da, thâm nhiễm cứng và mụn nước.
+ Dương tính rất mạnh(+++): Xuất hiện nhiều mụn nước và bọng nước.
3.3. một số việc cần lưu ý khi tiến hành làm thử nghiệm áp bì:
·    Thông báo cho bệnh nhân mang theo tất cả các chất nghi ngờ là dị ứng nguyên để làm test.
·    Giải thích cho người bệnh biết để người bệnh hợp tác, vì trong suốt thời gian làm test vùng da ấy có thể đỏ và ngứa.
·    Đọc kết quả sau 60 đến 72 giờ, do đó cần cố định chắc không rơi ra cho đến khi đọc kết quả.
·    Bạn không nên tắm hay làm ướt vùng da làm test.
·    Không nên hoạt động nhiều và nặng gây tiết  nhiều mồ hôi làm ướt sũng vùng làm test.
·    Tránh va chạm mạnh vào vùng da đang thử nghiệm.
·    Tránh tiếp xúc vùng da đang thử nghiệm với ánh nắng mặt trời.

IV. PHÒNG NGỪA VÀ CHỮA TRỊ:
1. Biện pháp tốt nhất vẫn là tránh tiếp xúc với chất mà bạn nghi nghờ là tác nhân gây viêm da cho bạn. Nếu chẳng may bạn mắc phải thì bạn ghi nhớ vào sổ tay và đến khám bác sĩ chuyên khoa da liễu là cần thiết để được tư vấn và điều trị ngay.
2. Trong trường hợp không thể tránh né được do tính chất công việc hay nghề nghiệp thì bạn nên áp dụng một số biện pháp như mặc áo quần bảo hộ lao động, mang găng tay dài, mang mặt nạ, khẩu trang lọc không khí….để ngăn ngừa không cho tác nhân gây bệnh có cơ hội tiếp xúc với da của bạn.
Bạn có thể dùng kem bảo vệ cũng là một biện pháp phòng hữu hiệu, ở Hoa Kỳ một số kem phòng vệ có bán trên thị trường như Wonder glove, Dermaffin, Dermashild có khả năng bảo vệ da bạn 04 giờ sau khi thoa lên một lớp mỏng lên da bạn. Mặt khác chính các loại kem bảo vệ này còn có tác dụng làm mềm da, ẩm da tránh cho da không bị khô và nứt nẻ cũng phòng được nguy cơ gây kích ứng da. Tuy nhiên để an toàn hơn bạn nên kết hợp cả hai phương pháp để hiệu quả phòng bệnh được cao hơn.
Một số biện pháp khác nhằm làm giảm  kích thích tại chỗ khi bạn rửa bát, nấu ăn hay giặt quần áo(còn gọi là bệnh chàm của các bà nội trợ) bao gồm: không cho tay vào nước nóng, nước xà bông, nước rửa bát, cũng cần chú ý với các loại rau cải, cà chua, nhất là hành tây và mủ đu đủ sống khi bạn làm nội trợ vì chúng là những tác nhân thường gây ra viêm da cho các bà nội trợ. Ngoài ra bạn nên cố gắng sắp xếp làm công việc có dính dáng đến nước vào một lần trong ngày để tránh cho tay, chân của bạn khỏi bị ướt liên tục, dễ bị kích ứng da. 
Một vấn đề cần lưu ý nữa là bạn đừng bao giờ dùng bàn chải bào mòn bằng polyster hay loại  vải  nylon để chà, cọ rửa da khi tắm rửa bởi vì các loại này cọ xát lên bề mặt da rất mạnh làm cho làn da của bạn trở nên dễ nhạy cảm và dễ bị kích ứng hơn.
3. Chữa trị:
3.1. Thương tổn nặng, cấp tính và lan rộng: 
-    Chống viêm và phù nề: Dùng Corticosteroide đường uống liều trung bình và giảm dần trong thời gian ngắn( 3 tuần).
-    Chống ngứa : Dùng 1 hay 2 loại kháng histamine đường uống.
-    Nếu có nhiễm khuẩn hay nguy cơ nhiễm khuẩn có thể dùng kháng sinh tại chỗ hay uống.
-    Dùng Corticosteroide dạng gel tại chỗ hoặc bôi hồ nước cho đến khi thương tổn khô. 
3.2. Thương tổn vừa và nhẹ không cấp tính: 
-    Có thể dùng Corticosteroide đường uống hoặc không tuỳ vào lâm sàng. Chống ngứa bằng kháng histamine đường uống.
-    Corticosteroide dạng kem hoặc mỡ bôi tại chỗ.
3.3. Thương tổn mạn tính: 
-    Chống ngứa bằng kháng histamine.
-    Dùng mỡ Corticosteroide tác dụng trung bình kết hợp với salisic 5% bôi tại chỗ.
V. LIỆT KÊ MỘT SỐ NGUYÊN NHÂN VÀ BỆNH HAY GẶP TRONG VIÊM DA TIẾP XÚC CÓ KHUYNH HƯỚNG NGHỀ NGHIỆP:
1. Nông dân: Cây cối, thảo mộc,  địa y, phân bón, phân chuồng, thuốc trừ sâu, găng, ủng cao su, kháng sinh trong thuốc bảo vệ thực vật.
2. Nhóm nghê sĩ: Chất tẩy rửa tay
- Hoạ sĩ: Dầu nhưạ thông, dầu pha sơn, crôm, nhựa epoxy và acrilic, dầu lanh, cồn thuốc có chứa ni tơ
-  Nhà điêu khắc:  Đất sét, bụi đa, nhựa dẻo, kim loại.
- Thợ in: A cid, niken, crôm, keo và dung môi.
- Thợ làm gốm:  Đất sét, cồn thuốc.
3. Thợ máy sửa chữa ô tô: Dầu hoả, diezen, xăng, nhớt,cao su, crôm, niken , chì, sơn và dung môi, nhựa epoxy và acrilic, keo và chất tẩy rửa.
4. Thợ cắt tóc và săn sóc thẩm mỹ: Thuốc gội đầu, thuốc nhuộm, sơn móng tay - chân, ôxy già, các chất ôxy hoá khử, chất tẩy trắng da và tẩy sơn, keo xịt tóc, son môi và mỹ phẩm khác.
5. Thợ xây dưng: xi măng, vôi tôi, nhựa epoxy, keo, các chất có chứa crom trong xây dựng, nhựa thông, gỗ, những vật liệu bằng sợi thuỷ tinh.
6. Thợ mộc và công nhân chế biến gỗ: gỗ cây sơn, gỗ sồi, nhựa cây, vecni, sơn..
7. Nghề làm đồ hộp: Một số loại hải sản, các loại quả như cam, chanh, dứa, các loại gia vị, crôm, chất diệt côn trùng, chất bảo quản.
8. Nha sĩ và người làm công tác y tế: Kháng sinh, thuốc tê,  thạch cao, găng cao su, nhiễm trùng( vi khuẩn, vi rút, kí sinh trùng), chất đơn phân acrilic không lưu hoá, các loại dầu dùng trong nha khoa, nhựa trùng hợp, thuỷ ngân, dung dịch tẩy rửa và xà phòng.
9. Thợ điện và công nhân có tiếp xúc với kim loại: Oxyt cacbon, acetone, sơn, vải  nhựa cách điện, niken, chất ôxy hoá, crôm, nhựa thông, cao su…
10. Thợ làm vườn và công nhân trang trại: Cây cối, thảo mộc, hương và phấn hoa, phân bón, chất diệt côn trùng, phân chuồng, nấm…
11. Thợ làm mũ và nghề may: Lông, len, keo, niken( móc quần, nút mạ kim loại, 
12. Nội trợ: Bột ngũ cốc, bột mì, hương từ các loại thảo mộc, rau cải, hành tây, cà chua, mủ đu đủ, gia vị, quả và các loại hạt, chất tẩy rửa bát đĩa, chất tẩy lau chùi nhà, xà phòng giặt áo quần.
13. Thợ làm đồ trang sức: Bạch kim, niken, acide chlohydrite, acide  sunfurite, muối crom, sơn, keo, chất đánh bóng và dung môi.
14. Thợ chụp ảnh: Chất hiện hình, chất ôxy hoá và chất khử ôxy.
15. Cán bộ làm văn phòng: Giấy photocoppy, giấy cacbon, chất dẻo( bút, bàn phím máy vi tính), niken( kẹp giấy).

Tài liệu tham khảo: 
1. Vũ Minh Đức- Hồ Kim Chung, Bệnh dị ứng phòng ngừa và trị liệu, Nhà xuất bản Y học năm 2000.
2. Lâm sàng da liễu, nhà xuất bản y học năm 2002.
3. GS LêTử Vân, bệnh da nghề nghiệp, nhà xuất bản y học1998.
4. Prreya kullaranijaya, MD. Guidalines of investigation and treatment for dermatological serviees.
5. Website emedicin.com / dermatology / dermatitis and immuno

VIÊM DA TIẾP XÚC LÀ GÌ?



Viêm da tiếp xúc là gì ? Viêm da tiếp xúc còn gọi là chàm tiếp xúc, Là biểu hiện bất thường của da có liên quan đến chất mà bạn đã và dang tiếp xúc. Mức độ trầm trọng tuỳ thuộc vào loại chất mà bạn tiếp xúc, tuỳ thuộc vào thời gian tiếp xúc dài hay ngắn và tuỳ cơ địa của từng cá thể. 
Một số người  xem bệnh ngoài da chỉ là một chút phiền toái, nhưng đối với phần lớn  người khác thấy chúng là nguyên nhân lớn nhất cho sự bất tiện trong sinh hoạt hàng ngày, là nguyên nhân lớn ảnh hưởng xấu đến tâm lý và cuộc sống của họ.
Viêm da tiếp xúc có thể là do nghề nghiệp vì bạn phải tiếp xúc thường xuyên, nhưng cũng có khi chỉ là vô tình tiêp xúc phải trong sinh hoạt hay lao động. Viện nghiên cứu quốc gia về an toàn và y tế nghề nghiệp Hoa Kỳ cho rằng: viêm da tiếp xúc nghề nghiệp là một thực trạng rất phổ biến và là một khó khăn về mặt y tế lao động có tính thời sự nhất ở hoa kỳ. Viêm da tiếp xúc được chia ra làm hai nhóm là viêm da tiếp xúc kích ứng và viêm da tiếp xúc dị ứng.
1. VIÊM DA TIẾP XÚC KÍCH ỨNG( Irritant Contact Dermatitis)
Không phải mọi trường hợp viêm da và phát ban sau khi bạn đã tiếp xúc với chất gì đó đều là do dị ứng mà có thể là dị ứng, tức là có thể liên quan đến phản ứng miễn dịch nhưng cũng có thể là không dị ứng mà là do trình trạng kích ứng tại chỗ gây ra, phản ứng này hoàn toàn không liên quan đên phản ứng miễn dịch mà chỉ là phản ứng nhiễm độc da tại chỗ mà thôi. Những trường hợp này gọi là viêm da tiếp xúc do kích ứng. Phản ứng nhiễm độc trong viêm da tiếp xúc kích ứng có thể xảy ra bất kỳ với cá thể nào khi có tiếp xúc với tác nhân gây kích ứng, dĩ nhiên là mức độ ở mỗi cá thể có khác nhau. Đơn cử một số chất có thể gây kích ứng như: A cide, bazơ mạnh, sơn và các loại dung môi như cồn 90 độ, acetone, nhựa thông, dung môi tẩy rửa và chất nhũ hoá, vôi tôi, xi măng, xà phòng có độ kiềm cao hoặc có chứa chất tẩy mạnh, thuốc tẩy, tia cực tím….
Mức độ kích ứng của da ở mỗi cá thể sẽ khác nhau vì sự dung nạp về sự kích thích của mỗi người khác nhau. Đó là do sự khác nhau về độ dày của lớp thượng bì  do di truyền của từng người khác nhau, do mức độ sinh sản ra chất nhờn có tính chất bảo vệ da mỗi người mỗi khác. Người có mồ hôi nhờn ít bị kích ứng hơn những người có da khô. Ngoài ra mức độ kích thích còn phụ thuôc vùng da cơ thể bị tiếp xúc cũng như các nhân tố gây kích ứng ở môi trường và mức độ kích thích của chúng . Ví dụ lớp da mỏng ở mí mắt, da mặt do dễ thẩm thấu hơn nên dễ kích ứng hơn da ở các chi và thân mình. Những vùng da thường xuyên ẩm ướt do mồ hôi nhiều và liên tục cũng dễ kích ứng hơn vùng da bình thường vì có sự tăng mức độ thẩm thấu tại chỗ (Ví dụ như vùng nách, bẹn, vùng nếp gấp). Trái lại những người có làn da khô, độ ẩm da thấp, da nứt nẻ cũng dễ bị kích ứng hơn những người có làn da bình thường.
2. VIÊM DA TIẾP XÚC DỊ ỨNG ( Allergic Contact Dermatitis)
Khác với viêm da tiếp xúc kích ứng, viêm da tiếp xúc dị ứng là một trình trạng viêm da dị ứng có sự tham gia phản ứng của hệ miễn dịch. Tác nhân gây ra viêm da tiếp xúc dị ứng không phải xảy ra ở bất kỳ ca thể nào mà nó chỉ ảnh hưởng đến một số cá thể nào đó có cơ địa dị ứng với chúng mà thôi. Thương tổn lâm sàng khác với viêm da tiếp xúc kích ứng ở chỗ thương tổn không những khu trú tại nơi tiếp xúc mà còn lan ra vùng da không tiếp xúc, đôi khi phản ứng dị ứng phát ban toàn thân.
Cơ chế gây viêm da tiếp xúc dị ứng hoàn toàn khác với viêm da tiếp xúc kích ứng. Viêm da tiếp xúc Dị ứng không thể bị ngay lần  tiếp xúc đầu tiên mà cơ thể bạn chỉ có thể bị dị ứng khi bạn tiếp xúc với chính chất đó ở các lần tiếp xúc tiếp theo. Thời gian từ khi tiếp xúc cho đến khi bị dị ứng có thể là vài ngày, vài tuần, vài tháng, vài năm, thậm chí là nhiều năm sau đó. Thời gian từ lần tiếp xúc đầu tiên đến khi xuất hiện triệu chứng dị ứng gọi là thời kỳ mẫn cảm. Khi cơ thể bạn đ bị mẫn cảm thì chỉ cần một lượng dị ứng nguyên rất nhỏ cũng đủ gây ra các triệu chứng dị ứng, đây là lý do tại sao bạn lm nghề gì đó nhiều năm nay không hề gì nay lại bị dị ứng v điều trị đỡ rồi bị lại, lý do bị lại vì người bệnh không thể không tiếp xúc lại do nghề nghiệp hay khi bệnh nhân đ chuyển đổi nghề mà dư lượng khng thể cịn tồn đọng trong cơ thể người bệnh chưa thể đào thải hết.
Các nguyên nhân thường gây viên da tiếp xúc: 
·    Nikel(kền): Có ở Khuyên tai, kẹp tóc, móc áo ngực, bút nịt, nút quần jean, đồng hồ, chì khoá…;  gặp ở phụ nữ và ngườ trẻ tuổi.
·    Crôm: có nhiều trong Xi măng, chất thuộc da, tro một số loại gỗ, que diêm…Hay gặp ở thợ xây dựng, thợ thuộc da, thợ đóng sửa giày…
·    Cao su: Găng tay, giày ủng, vỏ lốp xe, nêm mút, băng thun…Hay gặp ở những người làm thợ cao su, thợ sửa xe, thợ làm salon nệm, những người buôn bán hàng.
·    Nhựa thơm peru: Có trong nước hoa, xà phòng thơm, thuốc tẩy, mỹ phẩm…Thường gặp ở phụ nư.
·    Formaldehyde: Dầu gội đầu, xà bông, kem đánh răng, mỹ phẩm…
·    Paraphenylene diamine: Thuốc nhuộm tóc, xi dánh giày, vải màu đen.